BỮA CƠM GIA ĐÌNH VÀ SỰ NHẦM LẪN TAI HẠI

40 năm trước:


Bố đã đi làm, Ông Nội, Mẹ và bé Na ở nhà. Mẹ vừa nấu cơm xong.

Mẹ: Na ơi, vào ăn cơm con.

Bé Na: Con chưa muốn ăn mẹ ơi.

Mẹ: Vào ăn đi con, hôm nay mẹ nấu món gà nướng mà con thích nhất nè. Cái đùi gà là ngon nhất, Mẹ để cho con đó. Vào ăn đi con. Ăn nhanh đi rồi Mẹ còn chở đi học nữa.

Ông Nội: Cháu ngoan vào ăn cơm đi. Cơm ngon lắm. Ăn nhiều vào cho mau lớn khỏe mạnh nghe.

Bé Na: Con không ăn đâu. Con ngán lắm rồi.

Mẹ: Nào, ngoan đi con. Ăn ngoan rồi tối Mẹ dẫn đi siêu thị mua đồ chơi con thích, chịu chưa?

Bé Na vừa phụng phịu, nũng nịu, vừa ăn. Gần 1 tiếng đồng hồ mới ăn hết bữa cơm.

Bé Na: Ủa, còn ông nội thì sao hả Mẹ. Ông Nội ăn gì?

Mẹ: Ông Nội từ từ ăn sau. Không sao đâu con. Còn cái gì thì Ông Nội ăn cái đó. Ông Nội ở nhà mà, đâu cần vội làm gì.

Mẹ và bé Na đã ăn cơm xong, Mẹ chở bé Na đi học. Ông Nội từ từ chậm rãi đến xới cơm ra và ăn với nỗi buồn cô độc. Trong chảo vẫn còn 1 ít gà còn sót lại…

 

40 năm sau:


Bố đã đi làm, Bà Ngoại (Mẹ của Bé Na 40 năm trước), Mẹ (là Bé Na 40 của năm trước) và Cu Bi ở nhà. Mẹ vừa nấu cơm xong.

Na (Nay đã là Mẹ): Bi ơi, vào ăn cơm con.

Cu Bi: Con chưa muốn ăn mẹ ơi.

Mẹ: Vào ăn đi con, hôm nay mẹ nấu món gà nướng mà con thích nhất nè. Cái đùi gà là ngon nhất, Mẹ để cho con đó. Vào ăn đi con. Ăn nhanh đi rồi Mẹ còn chở đi học nữa. Ăn nhiều vào cho mau lớn khỏe mạnh nghe chưa.

Cu Bi: Còn Bà Ngoại thì sao hả Mẹ. Bà Ngoại ăn gì?

Mẹ: Bà Ngoại từ từ ăn sau. Không sao đâu con. Còn cái gì thì Bà Ngoại ăn cái đó. Bà Ngoại ở nhà mà, đâu cần vội làm gì.

Mẹ và Cu Bi đã ăn cơm xong, Mẹ chở Cu Bi đi học. Bà Ngoại từ từ chậm rãi đến xới cơm ra và ăn với nỗi buồn cô độc. Trong chảo vẫn còn 1 ít gà…

…………..

Câu chuyện trên chúng ta có thể đồng cảm không? Có thể thấy đâu đó quanh mình hình ảnh tương tự như vậy không? Hay thậm chí đó là hình ảnh quen thuộc ngay tại chính ngôi nhà của mình…


Chúng ta hàng ngày đang dạy con mình điều gì vậy…?

Mỗi một bữa cơm gia đình được dọn ra, ai là người được ăn trước, ai là người được gắp thức ăn đầy bát? Ăn xong ai là người rửa chén, lau bàn, dọn dẹp? Ăn thì con ăn trước, thức ăn ngon là của con. Con thích thì con ăn, con không thích thì từ ông bà đến cha mẹ lần lượt dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành để con ăn. Ông bà cha mẹ ăn xong rồi, con vẫn còn ngồi đó chơi. Mẹ ngồi đó đợi con ăn xong rồi lại tiếp tục ngoan ngoãn dọn dẹp chén bát đi rửa. Rốt cuộc trong nhà, ai là trưởng bối, ai là con cháu? Cháu trở thành ông bà, là người được hầu hạ chu đáo. Ông bà cha mẹ thành con cháu, thành người hầu, mỗi ngày phải lo “hầu hạ” thật chu đáo “ông hoàng nhỏ”.


Sự việc đó ngày ngày vẫn đang diễn ra trước mắt chúng ta, thậm chí ngay trong chính gia đình của mình. Chúng ta đã giúp cho những đứa trẻ nhận thức được rất rõ ràng rằng nó là trung tâm của thế giới, nó là người quan trọng nhất trong gia đình. Vậy thì trong nhà ai phải vâng lời của ai? Ông bà cha mẹ trở thành người cần phải vâng lời và sẵn sàng đáp ứng những nhu của đứa trẻ ấy, vì nếu không thì nó sẽ nhịn ăn cho ông bà cha mẹ biết tay…!



Chúng ta đã dạy con mình nhận thức về tôn ti trật tự hết sức sai lầm, đương nhiên nhân sinh quan của con trẻ sẽ sai lầm. Đến khi lớn lên rồi, chúng ta lại oán trách nó vô tâm, không hiếu thảo, không quan tâm đến mình, không biết vâng lời, thậm chí là ngang ngược, ngỗ nghịch, bất hiếu. Có phải là nó đã bị trách oan uổng lắm không? Vì đó là lỗi của chúng ta đã dạy nó nhận thức cuộc sống một cách sai lầm mà…!

Tại sao từ là một phần thưởng để thưởng cho con người vì đã lao động và cống hiến, thức ăn lại trở thành hình phạt cho trẻ em, hoặc trở thành một vũ khí sắc bén để đứa trẻ có thể đặt điều kiện cho Cha Mẹ của nó. Khi chúng ta đói và được cho ăn, thì thức ăn là một ân đức lớn mà Cha Mẹ đã ban cho chúng ta, chúng ta phải vừa ăn, vừa cảm ân, vừa sung sướng vì đã thoát được cơn đói hành hạ. Cảm giác ấy mới thật là hạnh phúc biết bao. Ấy vậy mà, các bậc Cha Mẹ đã biến thức ăn thành một thứ hết sức kinh khủng, gieo rắc vào đầu con trẻ thức ăn là một thứ rất đáng sợ. Và để nó có thể tiếp nhận sự đáng sợ đó, nó cần phải được trả công một cách xứng đáng cho sự “hi sinh” của bản thân nó để đáp ứng “nguyện vọng” cho Cha Mẹ nó. Chúng ta có nhận thấy rằng chúng ta đang rất sai lầm không?



Chúng ta nói rằng nếu không ép nó ăn, thì nó có thể nhịn đói cả ngày cũng không cần ăn. Đúng vậy. Con trẻ nó có thể nhịn đói cả ngày mà vẫn không có vấn đề gì xảy ra cả. Nhưng 2, hoặc 3 ngày thì nhất định nó sẽ thấy đói. Và khi nó đói thì đương nhiên nó sẽ phải đi tìm thức ăn, nó sẽ thèm ăn, nó sẽ khao khát được ăn, nó sẽ sung sướng khi được ăn, nó sẽ cảm nhận được hạnh phúc khi ăn, nó sẽ biết ơn thức ăn, nó sẽ biết trân trọng thức ăn, nó sẽ biết ơn Mẹ nó đã cho nó ăn. Vậy đó, thức ăn vốn là một phần thưởng, là một sự hưởng thụ, chứ không phải là một hình phạt, một sự chịu đựng đầy đau khổ. Chúng ta phải hiểu rằng trẻ em không bao giờ làm tổn thương cơ thể của chính nó, vì đó là bản năng sống tự nhiên của nó. Chính vì vậy khi nào cần ăn thì nó nhất định sẽ đòi ăn. Cái bản năng ấy ngay từ khi vừa lọt lòng mẹ nó đã trỗi dậy, để con trẻ khóc đòi ăn rồi. Nếu chưa no bụng, nó nhất định không chịu nín khóc, không chịu đi ngủ, dù chỉ là thiếu 1 chút xíu thôi. Đó là một trong những điều tuyệt vời nhất mà tạo hóa đã ban cho con người chúng ta, và những loài động vật khác nói chung.

Để hiểu rõ hơn về cách nuôi dưỡng và bảo vệ cơ thể của con trẻ, chúng tôi đã có bài viết: Mẹ ơi, con rất biết ơn Mẹ, nhưng mong Mẹ hãy hiểu cho con !”, các bạn hãy đọc lại bài viết này nhé.



Sau khi chúng ta đã hiểu rõ về vấn đề ăn uống của con trẻ, chúng ta sẽ vượt qua được những nỗi lo lắng sai lầm. Có như vậy chúng ta mới có thể bắt tay vào việc giáo dục con trẻ bắt đầu ngay tại chính bữa ăn của trẻ mỗi ngày.

Trước hết là sẽ không ép trẻ ăn vượt hơn nhu cầu của trẻ. Nếu trẻ không muốn ăn, hãy dẹp thức ăn đi và vui vẻ sinh hoạt bình thường, cho đến khi nào trẻ thực sự đói và xin ăn. Giữ nguyên tắc là chỉ cho trẻ ăn khi trẻ đói và xin được ăn.

Thứ 2, đó là tôn ti trật tự trong bữa ăn chính là một cơ sở quan trọng để xây dựng nên nề nếp, gia phong của gia đình. Con trẻ phải học cách nhận thức được rằng ai là người quan trọng nhất trong nhà, đó là Ông, Bà, Cha, Mẹ. Theo thứ tự đó thì Ông Bà phải là người được ăn trước, được ăn thức ăn ngon nhất, kế đến là Cha Mẹ, và cuối cùng mới là con trẻ. Nếu trong bữa ăn chúng ta không thực hiện được sự tôn kính với Ông Bà, làm ra tấm gương hiếu thảo để con trẻ học tập, thì chắc chắn một điều, khi chúng ta trở nên già yếu, cách thức mà chúng ta đang đối đãi với Ông Bà ngày hôm nay, sẽ là điều mà chúng ta được nhận trong tương lai, khi chính chúng ta trở thành Ông, thành Bà.


 

Thứ 3, chúng ta phải dạy cho con trẻ biết cách dọn cơm để mời ông bà cha mẹ, và dọn dẹp, rửa chén bát sau khi kết thúc bữa ăn. Lợi ích của việc này là như thế nào, chúng tôi sẽ bàn đến trong một bài viết khác.



Và tất nhiên, còn những điều khác nữa, nhưng nó chỉ có giá trị khi chúng ta đã dạy con được 3 điều này rồi.

Mong tất cả các bậc cha mẹ trong thiên hạ đều có thể dạy những đứa con của mình trở thành những đứa con Hiếu Thảo !

 

 

BỮA CƠM GIA ĐÌNH VÀ SỰ NHẦM LẪN TAI HẠI

Sản phẩm đã xem

Mặt Trăng Và Mặt Trời, Cái Nào Quan Trọng Hơn?

Một ngày nọ, chàng trai mang theo tâm trạng băn khoăn tới hỏi vị lão tiên sinh rằng, giữa mặt tră...

BỮA CƠM GIA ĐÌNH VÀ SỰ NHẦM LẪN TAI HẠI

40 năm trước:Bố đã đi làm, Ông Nội, Mẹ và bé Na ở nhà. Mẹ vừa nấu cơm xong.Mẹ: Na ơi, vào ăn cơm ...

Mẹ ơi, con rất biết ơn Mẹ nhưng mong Mẹ hãy hiểu cho con !

Gởi mẹ kính yêu của con !Kể từ lúc con ra đời, bao nhiêu tình yêu thương của Cha Mẹ đều dành trọn...

Bài viết mới cập nhật mỗi ngày. Mời bạn XEM THÊM tin bài khác

GỌI MUA HÀNG ( 08:00-17:00 )

1900.63.63.09 Các ngày trong tuần ( trừ CN & ngày lễ )

GÓP Ý ( 08:00-17:00 )

0928.888.858 Các ngày trong tuần ( trừ CN & ngày lễ )

ĐĂNG KÝ NHẬN TIN ƯU ĐÃI QUA FB:

LIKE PALTAL TRÊN MẠNG XÃ HỘI

PALTAL© 1999-2019. Công ty TNHH Dệt May Nguyên Dung
Số ĐKKD: 0304788689 - SĐT: 028.3592.5275 - Fax: 028.3592.5274
4A Tân Thới Nhất 8, Phường Tân Thới Nhất, Quận 12, Hồ Chí Minh


←Quay về giao diện cũ
Lên