Mẹ ơi, con rất biết ơn Mẹ nhưng mong Mẹ hãy hiểu cho con !

Gởi mẹ kính yêu của con !

Kể từ lúc con ra đời, bao nhiêu tình yêu thương của Cha Mẹ đều dành trọn cho con. Từng đêm Mẹ mất ngủ vì con khóc đòi sữa, từng đêm Mẹ thức trắng trông con vì con sốt, từ đêm đến ngày vật vã khi con khóc mà không biết lý do. Con trẻ không biết nói, chỉ có thể dùng tiếng khóc để liên lạc với Mẹ, nhưng Mẹ chỉ có thể biết lo lắng, cuống quýt, mà vẫn chưa thể hiểu được con muốn gì…

Con biết ăn rồi, Mẹ ngày đêm lên “google” để tìm cách chế biến món ăn cho con được đa dạng, hòng mong con hợp khẩu vị mà ăn hết phần cháo, phần cơm. Nhưng con nào có hiểu, Mẹ vất vả là thế, nhưng con nhất định không chịu nuốt, hoặc nuốt lưng chén rồi là “tuôn trào” ngược trở ra, Mẹ lại đau đáu suốt đêm ngày, làm sao để cho con lên ký, làm sao để con được tròn trịa, làm sao để con được khỏe mạnh, bằng “ký” của bạn, của bè.



Bởi vậy, nếu khi xưa thì con trẻ không có sự lựa chọn nào khác, kêu khóc vì không có gì để nuôi bụng, nên hễ có gì là sẽ ăn thứ đó, nào có biết lựa chọn chi đâu. Còn ngày nay, trong chén cháo của con, nào hải sản, nào thịt bằm, nào nước dùng đậm chất dinh dưỡng, ấy vậy mà cớ sao con vẫn chưa vừa miệng, vẫn không chịu ăn cho Mẹ bớt đau buồn…!

Nghĩ đến những điều đó, con thật cảm thấy ân đức của Mẹ to lớn biết dường nào. Chưa nói đến việc Mẹ đã dạy dỗ từng chút một cho con được trưởng thành từng ngày như thế nào, chỉ mới mỗi việc nuôi dưỡng con từ cục thịt bé nhỏ đến khi con được hơn 10 ký lô là con đã thấy chặng đường ấy, nếu đổi lại là con, không biết con sẽ vượt qua nó như thế nào...!

Nhưng Mẹ ơi, con mong Mẹ có thể hiểu cho con, con có bản năng sống của mình, con không bao giờ để con bị đói, con có chức năng bảo vệ cơ thể mình khỏi những nguy cơ gây hại, cho nên con chỉ có thể dùng đủ lượng thức ăn theo đúng nhu cầu tự nhiên của cơ thể con. Vì khi và chỉ khi con phát triển đúng theo nhu cầu tự nhiên của cơ thể, con mới được khỏe mạnh, không ốm đau bệnh tật, và tương lai con không phải gánh chịu những tác dụng phụ từ những bữa ăn ép, ăn nhồi. Mặc dù bây giờ trong mắt của Mẹ, con không được tròn trịa, bụ bẫm, dễ thương bằng con của người hàng xóm, thế nhưng xin hãy cho con được là chính con…!



Mẹ à! Nếu Mẹ cho con ăn nhiều hơn nhu cầu của cơ thể, ngoài việc dạ dày của con phải làm việc nhiều hơn để tiêu hóa thức ăn, gan của con buộc phải hoạt động nhiều hơn để chuyển năng lượng thừa thành năng lượng dữ trữ, đồng thời thận của con cũng phải hoạt động nhiều hơn để đào thải những chất dư thừa mà cơ thể con không thể sử dụng được, và “nhờ đó”, cả dạ dày, gan và thận của con sẽ dần trở nên kiệt sức, bởi nó đã bị buộc phải lao động quá mức khi mà nó chưa kịp hoàn thiện từ lúc con còn nhỏ. Con thường xuyên phải nhập viện nhiều hơn, và con nhanh chóng tiếp cận với căn bệnh đang rất phổ biến hiện nay ở người lớn, đó là suy thận. Cơ thể có quá nhiều năng lượng dư thừa được dự trữ, vì vậy mà gan của con có cơ hội được tham gia vào “hội gan nhiễm mỡ” tưởng chừng như chỉ có ở người lớn. Bệnh đau dạ dày nếu như trước đây chỉ xuất hiện ở người lớn thì giờ đây, con cũng được vinh hạnh tham gia làm hội viên “hội đau dạ dày”. Đến khi con lớn lên, dù chưa đủ tuổi trưởng thành mà những bộ phận quan trọng bậc nhất trên người con đã dần bị suy kiệt, lượng mỡ trong máu tiếp tục tăng cao để con được tham gia vào “hội bệnh tim mạch”. Tuyến tụy con cũng có cơ hội được làm việc đến kiệt sức để làm giảm lượng đường trong máu từ lúc con còn nhỏ cho đến khi con trưởng thành, nó đã nhanh chóng gia nhập vào “hội trưởng lão”, đã già nua hơn nhiều so với cái “tuổi” của nó, để con được vinh hạnh tham gia vào “hội bệnh tiểu đường”.



Ôi, để con được trở nên đẹp hơn trong mắt của Mẹ, được tròn trịa, bụ bẫm hơn, để con là niềm tự hào mỗi khi Mẹ ra ngoài và khoe với chúng bạn rằng mỗi tháng con tăng xxx kg với niềm hân hoan vui sướng rằng mình thật tài giỏi; thì Mẹ ơi, con biết rằng tương lai khi con được 20, 30 tuổi thôi (chứ không cần đợi đến 60 – 70 tuổi như các cụ ngày xưa, hoặc là 40 – 50 tuổi như Bố Mẹ bây giờ), dạ dày, gan, thận, tim, tuyến tụy của con đã suy kiệt rồi Mẹ ạ…!

Mẹ biết không, Nhật Bản và Hàn Quốc là 2 quốc gia Châu Á có thân hình to lớn khi trưởng thành, nhưng khi trẻ em còn nhỏ, những đứa trẻ ấy đã được kiểm soát cân nặng rất chặt chẽ để đảm bảo nó không bị thừa cân. Bởi những bậc làm Cha Mẹ bên nước ấy đều được giáo dục rất rõ ràng rằng giai đoạn từ 0 – 5 tuổi là giai đoạn phát triển về trí não, chứ không phải phát triển về cơ thể. Các cơ quan nội tạng của trẻ trong giai đoạn này còn non nớt, chưa hoàn thiện nên không thể sử dụng vượt quá nhu cầu của cơ thể được. Sau giai đoạn này, các cơ quan nội tạng dần dần hoàn thiện thì tự nhiên nhu cầu ăn uống của trẻ sẽ tăng lên, mà không cần bất kỳ một biện pháp thúc đẩy nào từ Cha Mẹ.



Nếu con trẻ ngay từ nhỏ đã bị ép ăn, nhồi ăn thì nhất định con trẻ sẽ bài xích thức ăn, sợ hãi khi gặp thức ăn, cho đến khi chúng lớn, chúng vẫn cứ không muốn ăn. Điều này có thể dễ cảm nhận giống như 1 người bị say tàu xe, thì chỉ cần nghĩ đến việc mình chuẩn bị sẽ đi tàu xe là họ đã bị chóng mặt buồn nôn rồi, mặc dù khi đó họ vẫn còn đang ngồi ở trong nhà.

Thế nhưng khi Mẹ không hiểu được điều ấy, thì để buộc con phải ăn thật nhiều, để con được béo tròn bụ bẫm, Mẹ đã “nhờ vả” các Cô giáo mầm non của con, nhờ các Cô cho con ăn thật nhiều vào. Thế là nỗi sợ hãi thức ăn của con lại càng tăng lên gấp bội phần. Nhìn thấy từng thìa từng thìa thức ăn các Cô nhét vào miệng con thông qua “lời thỉnh cầu” của Mẹ, con chỉ biết khóc thét, kêu gào thảm thiết. Nhưng kêu Trời thì Trời không thấu, kêu Đất thì Đất cũng chẳng nghe, Cha Mẹ thì cũng không đoái hoài gì, còn các Cô thì chỉ biết thực thi nhiệm vụ là mỗi tháng con phải tăng lên bao nhiêu đó, để vừa lòng Cha Mẹ, để đạt tiêu chí hài lòng của Phụ huynh học sinh. Con càng gào thét đau khổ, thì cơ thể con lại càng bài xích thức ăn đã được nhét vào, thế là cơ chế phản vệ lập tức được kích hoạt, nó lập tức tống lượng thức ăn ấy ra ngoài. Thế nhưng các Cô đâu có chịu buông tha cho con, con nôn ra ngoài bao nhiêu, thì các Cô lại tiếp tục kiên trì nhồi nhét vào bấy nhiêu, nếu không thì cuối ngày, các Cô sẽ biết ăn nói với Mẹ như thế nào khi Mẹ hỏi: “Hôm nay bé ăn được bao nhiêu vậy Cô?”… ! Và ngày ngày điều đó vẫn đều đặn diễn ra, con ngày ngày vẫn được hành hạ một cách đau đớn như vậy ấy Mẹ ạ.

Còn các Cô giáo thì cũng đâu có sung sướng gì khi mà 20 – 30 đứa học sinh mầm non chúng con đứa nào cũng gào thét và nôn mửa như vậy mỗi ngày. Đến lúc chịu không nổi nữa, tức nước thì vỡ bờ, đến một hôm con lại tiếp tục không chịu ăn, tiếp tục nôn ra ngoài thức ăn vừa ăn được, Cô giáo đã nổi trận lôi đình, núi lửa phun trào, Cô đã cho con một trận đòn nhừ tử, thừa sống thiếu chết. Mẹ biết được điều đó, điên cuồng lao đến Trường mắng xối xả vào Cô giáo, vào Hiệu trưởng. Mẹ thực sự rất thương con và rất đau lòng khi biết con vừa bị bạo hành bởi người mà Mẹ đã tin tưởng và trông cậy. Nhưng Mẹ ơi, Mẹ có biết được nguyên nhân sâu xa của trận đòn thừa sống thiếu chết mà con phải gánh chịu ấy, và còn hơn thế nữa là những nỗi ám ảnh về Trường lớp, về Cô giáo, và những sự đau khổ mà con phải gánh chịu mỗi ngày tại bữa cơm trên lớp học lại chính là “lời thỉnh cầu” của Mẹ đã gởi đến Cô giáo của con mỗi ngày không?


Bởi vậy, bằng tất cả nguyện vọng, bằng tất cả khao khát của mình, con cầu xin Mẹ hãy cho phép con được đói, được xin Mẹ ăn, được ăn một cách ngấu nghiến vì đã 2, thậm chí 3 ngày rồi chưa được ăn thứ gì; vì như vậy, con mới có thể cảm nhận được niềm hạnh phúc khi ăn, biết quý trọng và cảm ơn thức ăn, như Cha Mẹ ngày xưa đã từng có…!

Con ước mong sao, mỗi một bữa ăn của con sẽ là một phần thưởng, là một sự hưởng thụ, chứ không phải là một hình phạt đau khổ như bây giờ con đang phải chịu đựng mỗi ngày, mặc dù nỗi khổ đó được xuất phát từ tình thương yêu vô bờ bến của Mẹ dành cho con…!

Con biết rằng khi con nói ra điều này, có thể Mẹ sẽ rất đau khổ vì bấy lâu nay Mẹ đã yêu thương con chưa đúng cách, nhưng thực sự đó không phải là điều mà con mong muốn. Nếu quả thật Mẹ sẽ vì lời nói này của con mà đau khổ, con ngàn lần xin lỗi Mẹ!

Nhưng vì cơ thể này, hình hài này là Mẹ đã ban cho con, con thực sự biết ơn và thực sự muốn gìn giữ nó, muốn cho nó được khỏe mạnh, để Cha Mẹ có thể được an lòng; và trong tương lai con có thể dùng chính cơ thể này để phụng dưỡng Cha Mẹ một cách tốt nhất, để báo đáp được một phần nào ân đức sinh thành và dưỡng dục mà mẹ đã dành cho con. Chính vì nghĩ đến điều đó, nên con bất đắc dĩ không còn cách nào khác phải nói lên điều mà con đã giấu kín bấy lâu nay.

Con mong Mẹ sẽ tha lỗi cho con vì hành động này. Con yêu và cảm ơn Mẹ rất nhiều !

Kính bút: Con của Cha Mẹ.

Mẹ ơi, con rất biết ơn Mẹ nhưng mong Mẹ hãy hiểu cho con !

Sản phẩm đã xem

Mặt Trăng Và Mặt Trời, Cái Nào Quan Trọng Hơn?

Một ngày nọ, chàng trai mang theo tâm trạng băn khoăn tới hỏi vị lão tiên sinh rằng, giữa mặt tră...

BỮA CƠM GIA ĐÌNH VÀ SỰ NHẦM LẪN TAI HẠI

40 năm trước:Bố đã đi làm, Ông Nội, Mẹ và bé Na ở nhà. Mẹ vừa nấu cơm xong.Mẹ: Na ơi, vào ăn cơm ...

Mẹ ơi, con rất biết ơn Mẹ nhưng mong Mẹ hãy hiểu cho con !

Gởi mẹ kính yêu của con !Kể từ lúc con ra đời, bao nhiêu tình yêu thương của Cha Mẹ đều dành trọn...

Bài viết mới cập nhật mỗi ngày. Mời bạn XEM THÊM tin bài khác

GỌI MUA HÀNG ( 08:00-17:00 )

1900.63.63.09 Các ngày trong tuần ( trừ CN & ngày lễ )

GÓP Ý ( 08:00-17:00 )

0928.888.858 Các ngày trong tuần ( trừ CN & ngày lễ )

ĐĂNG KÝ NHẬN TIN ƯU ĐÃI QUA FB:

LIKE PALTAL TRÊN MẠNG XÃ HỘI

PALTAL© 1999-2019. Công ty TNHH Dệt May Nguyên Dung
Số ĐKKD: 0304788689 - SĐT: 028.3592.5275 - Fax: 028.3592.5274
4A Tân Thới Nhất 8, Phường Tân Thới Nhất, Quận 12, Hồ Chí Minh


←Quay về giao diện cũ
Lên